This is default featured post 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

MÀY CHẲNG HỌC HÀNH GÌ MÀ VẪN THÀNH CÔNG HƠN TAO


"MÀY CHẲNG HỌC HÀNH GÌ MÀ VẪN THÀNH CÔNG HƠN TAO"

Đi cafe với người bạn cùng thời phổ thông. Bạn mình bảo tao luôn theo dõi mỗi bước đi của mày, nhiều khi muốn gặp mày làm vài chai nhưng tao hơi ngại và hơi tự ti.

"Ngày xưa đi học mày học tệ hơn tao. Vây mà giờ tao với mày cách xa nhau quá. Đời cũng bất công thật. Tao học đại học chính quy ra giờ... Mày thì chả học hành gì, giờ mới đi học quản trị kinh doanh tại chức mà lại thành đạt thế. Đúng là mỗi người có một cái số."

Tôi nói với ông nhé:
- Thứ nhất: Đừng bao giờ cảm thấy tuyệt vọng hay hụt hẫng trước sự hào hoa, xán lạn của người khác... Vì mỗi người, đều có một giá trị, và giá trị đó không ai có thể sánh bằng, huống chi chúng ta là bạn bè.

Thứ hai: Ông và rất nhiều người mắc một sai lầm rất lớn đó là luôn nghĩ: "Người này, người kia chả học hành gì mà vẫn thành công". Tôi chưa thấy trên đời này có một ai thành công dù là một chút mà không học cả, trái lại họ còn học rất rất nhiều. Nếu ông nói "họ chả có bằng cấp nào mà vẫn thành công thì tôi còn tạm đồng ý" .

Để tôi nói cho ông nghe một sự thật. 8 năm qua số sách mà tôi đọc gấp 100 lần những cuốn sách mà ông biết. Số tiền mà học phí mà tôi trả nhiều gấp 100 lần số tiền mà ông trả để có được tấm bằng Đại học. Và hơn hết những khó khăn, những áp lực tôi vượt qua nhiều hơn 1.000 lần những gì mà ông đã trải qua.

Ông có biết một năm sau ngày ra trường nhiều lúc bạn bè gọi đi cà phê, hát karaoke tôi luôn từ chối không. Không phải tôi không thích đâu, mà là những khi đó tôi phải xoay sở, vật lộn với công việc để kiếm từng đồng trang trải cuộc sống. Tôi đoán ông chưa trải qua cảm giác ba tháng liền ăn mỳ tôm, dắt xe đi bộ 20 km trong đêm vì không có tiền đổ xăng đúng không.

Tôi chia sẻ những điều này với ông để ông hiểu rằng cuộc đời mỗi người do chính người đó quyết định. Cuộc sống của tôi ngày hôm nay là kết quả của những gì tôi đã lựa chọn, suy nghĩ, hành động trong suốt 8 năm qua. Và cuộc sống của ông 8 năm sau sẽ là kết quả của những gì ông lựa chọn suy nghĩ, hành động bắt đầu từ ngày hôm nay.

Cho dù tôi hay ông có là ai đi chăng nữa chúng ta mãi là những người bạn. Tôi không thể giúp ông về tiền bạc những tôi có thể giúp ông định hướng, tôi không cho ông sự cam kết nhưng tôi sẽ cho ông niềm tin.

Mà thôi đã khuya rồi, chúng ta về nhé. Tiền share đều!
-st-

Nguồn bài: Nghệ thuật giao tiếp

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Chuyện bây giờ mới kể: Ai kem đê - ai kem nào...

Ngày nhỏ thích ăn kem lắm, bây giờ hiện đại về quê không tìm thấy ông bán kem nữa rồi!

Hồi đó tìm đủ mọi cách để có kem ăn, bây giờ vẫn nhớ:

- Lông ngan lông vịt - 1 con đổi 2 kem thì phải. Canh canh hôm nào thịt vịt là thu lại, hôm sau phơi nắng, lúc mang ra đổi thì nhớ làm bông bông lên, nói phét 1 thành 2, 2 thành 4 con để đổi được nhiều.

- Dép cao su, dep tổ ong nè :D Đổi xong về nhà là ăn dép vào mặt luôn.

- Sắt vụn, không biết chỗ khác thế nào, chỗ tôi thì đổi sắt vụn cũng được. Nhưng làm gì có lắm, có đứa đổi cái vung nồi lấy 2 que. Nát đít.

- Tiền mặt - nghe sang vch. Hồi đó 200đ 1 que, năn nỉ ỉ ôi cả tuần được 2 lần ăn kem, mặc dù cũng đổi ra kem, nhưng đứa mua bằng tiền bao giờ nhìn cũng sang chảnh hãnh diện vch so với bọn đem theo lông vịt =))

Còn cái gì nữa nhỉ? Sáng ngồi làm việc thấy cái ảnh, giờ mới biết là đến mình cũng suýt quên cmnl, không biết mấy đứa nhóc bây giờ chỉ cần xin tiền ra hàng kem là muốn gì cũng được - thì có biết cải ảnh này là gì không nữa.


#tuoithodudoi #kemmut #thuvuingaybe


Nguồn: Loa Phường

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Đọc và suy ngẫm


Ngày đầu tiên Thượng Đế tạo ra loài chó, 
Ngài bảo với nó: "Hãy ngồi trước cửa nhà và sủa vào mặt bất cứ ai bước vào và bước ra. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống!"
Chó nói: "Những 20 năm làm cái công việc sủa chán òm đó sao, xin Người cho con 10 năm thôi, còn 10 năm con tặng lại cho Người". 
Thượng Đế đồng ý.

Ngày thứ hai Ngài tạo ra loài khỉ, 
Ngài bảo: "Hãy dùng trò khỉ của ngươi để mua vui, làm trò cười cho thiên hạ. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống".
Khỉ nhún vai: "Làm trò hề đến 20 năm ư, xin thôi, con trả lại cho Người 10 năm, con chỉ nhận 10 năm sống là quá đủ".
Thượng Đế hài lòng.

Ngày thứ ba Ngài tạo ra loài bò. 
Ngài bảo: "Ngươi sẽ ra đồng cày với người nông dân, chịu đựng mưa nắng, sinh ra đàn bê, sữa của ngươi sẽ để nuôi bê và nuôi cả con người. Ta sẽ cho ngươi 60 năm sống.
Bò buồn bã: "Cuộc sống khổ sở thế mà Người bắt con chịu đựng đến 60 năm ư, thôi con chỉ nhận 20 năm, còn lại 40 năm con tặng lại cho Người".

Ngày thứ tư Thương Đế tạo ra con người, 
Ngài bảo: "Này, ngươi có quyền ăn, ngủ, chơi, yêu đương lập gia đình và hưởng thụ. Ta cho ngươi 20 năm sống".
Con người gào lên: "Hả, chỉ có 20 năm thôi sao. Thế này nhé, con sẽ nhận 20 năm của con, 40 năm của con bò, 10 năm của con khỉ và 10 năm của con chó. Vậy là 80 năm, Ngài đồng ý nhé!"
Thượng Đế gật đầu độ lượng.

Đó là lý do tại sao con người chúng ta có 20 năm đầu đời để ăn, ngủ, chơi, hưởng thụ cuộc sống. Rồi 40 năm kế tiếp chúng ta vất vả cày cuốc như trâu bò không quản mưa nắng để nuôi nấng hầu hạ gia đình. Rồi 10 năm kế tiếp chúng ta bày ra những trò khỉ để mua vui cho lũ cháu chắt ngây ngô. Và 10 năm cuối đời, chúng ta ngồi chò hó trước cửa nhà.